Quà tặng cuộc sống

Trở về nhà

Nhà tôi thuộc khu du lịch trên vùng núi cao. Xe chạy trên dốc núi. Cánh rừng thông trải dài, dọc theo con đường quanh co.

>> Là bạn thân mãi nhé

>> Bố luôn ở đó

Tôi hạ kính xuống, đón lấy những sợi gió mong manh. Nắng chiều đang tắt dần trên những vạt rừng bạt ngàn.

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi đơn giản là là khi tỉnh dậy, mở mắt ra đã thấy mình ở nhà.

Tôi thường cảm thấy ghen tị với những người sống cùng bố mẹ. Họ có thể ôm mẹ, cùng xem phim với bố, đôi khi là nhõng nhẽo một chút… Còn tôi 16 tuổi, phải đi học xa nhà, thời gian ở cạnh gia đình không nhiều bằng những bạn đồng trang lứa. Tôi sống với hai đứa em ruột ở nhà bác. Mỗi khi bố đến đón về, chúng tôi đều háo hức thật nhiều.

Nha

Tôi thường cảm thấy ghen tị với những người sống cùng bố mẹ.

Họ có thể ôm mẹ, cùng xem phim với bố,

đôi khi là nhõng nhẽo một chút… 

Nhà tôi thuộc khu du lịch trên vùng núi cao. Xe chạy trên dốc núi. Cánh rừng thông trải dài, dọc theo con đường quanh co. Tôi hạ kính xuống, đón lấy những sợi gió mong manh. Nắng chiều đang tắt dần trên những vạt rừng bạt ngàn. Tôi hít một hơi thật sâu cái khí trời thanh mát, tự dưng phấn khích muốn hét lên. Tôi hỏi bố rất nhiều chuyện, cho dù thỉnh thoảng câu hỏi của tôi khá phiền phức, nhưng bố vẫn kiên nhẫn trả lời tất cả. Tôi cũng chia cho em gái một bên tai nghe, vừa lẩm nhẩm theo nhạc, vừa nghe em trai nói chuyện cùng bố.

Nha

Tôi hạ kính xuống, đón lấy những sợi gió mong manh.

Nắng chiều đang tắt dần trên những vạt rừng bạt ngàn...

Qua những khúc đường ngoằn ngoèo là đến khu dân cư. Xế chiều, nhà nhà lên đèn, nơi đâu cũng ngập tràn ánh sáng lung linh. Đứng từ trên cao này, tôi có thể thấy được phía bên dưới kia, một dải đèn vàng lấp lánh nổi bật lên trên vòm trời chiều muộn. Vẻ đẹp hoa lệ ấy khiến cho tôi bất giác mỉm cười.

Xe đỗ xuống. Mẹ đang đứng chờ các con ở cửa. Tôi cất tiếng chào, rồi vội vã ôm chặt lấy người mẹ vĩ đại của mình. Tôi nhớ lắm hơi ấm, mùi thơm, giọng nói của mẹ, và cả bàn tay đã ấp ôm tôi bao tháng ngày.

Bữa cơm gia đình tôi ngồi quây quần bên nhau. Tôi nói:

- Hôm trước con nằm mơ thấy mẹ sắp sinh em nữa. Giật hết cả mình.

Bố đáp:

- Chúng mày đi hết, có đứa nào ở nhà đâu, thêm đứa nữa cho vui cửa vui nhà chứ sao.

Nha

Tôi cất tiếng chào, rồi vội vã ôm chặt lấy người mẹ vĩ đại của mình...

Rồi bố cười, đằng sau cái cười ấy là cả một sự xót xa. Bố có ba đứa con, mấy đứa trẻ ồn ào theo nhau đi hết, chỉ còn bố mẹ với nhau, sao mà không nhớ chứ. Tôi lại bảo:

- Thì bây giờ “chúng mày” của bố về rồi đây.

Cả nhà tôi thường nằm chung một giường để xem tivi sau khi ăn cơm xong. Chúng tôi đứa nào cũng muốn được nằm giữa, gần cả bố lẫn mẹ. Đến khi thấy bố ngủ quên, tôi và em gái sẽ lén đổi sang kênh khác. Khi ấy, bố bừng tỉnh và bảo:

- Ơ bố đang xem cơ mà?

Chị em tôi lại đổi về kênh cũ. Bố vắt tay lên che mắt, vẻ như ngủ rất say, nhưng mỗi lần chúng tôi định xem chương trình khác bố lại thức dậy. Chúng tôi xem phim đến khuya rồi quay về phòng ngủ. Nằm trong chăn đệm có mùi đặc trưng này, tôi ngủ rất nhanh và rất sâu.

Nha

Tôi đặt mình xuống giường lại, nhẹ nhàng và chậm rãi,

cố gắng nâng niu từng khoảnh khắc.

Bức tường này, tủ đồ này, mùi vị này…

khiến lòng tôi dịu lại

Sáng sớm hôm sau, báo thức kêu ầm ĩ. Tôi giật mình chồm dậy theo phản xạ, tắt điện thoại và bước ra khỏi giường. Đến khi chân chạm vào nền lạnh giá, tôi mới nhớ ra: “Phải rồi, mình đang ở nhà mà! Mình trở về nhà từ hôm qua rồi còn gì” Tôi đặt mình xuống giường lại, nhẹ nhàng và chậm rãi, cố gắng nâng niu từng khoảnh khắc. Bức tường này, tủ đồ này, mùi vị này… khiến lòng tôi dịu lại. Và tôi cố gắng nhớ chúng thật kĩ, thật lâu trong ký ức mình. Vì biết sẽ có lúc mình lần mò mở ra những khi ở một nơi khác.

Mỗi chúng ta, cứ đi thật xa, rồi cũng chẳng ai biết được sẽ còn ở nhà thêm bao lâu nữa.

Nguồn:hoahoctro