Tác Phẩm Việt Nam

Hạnh phúc giản đơn

Nó nhớ những đêm hai mẹ con nằm rì rầm cho tới tảng sáng, nói chuyện học hành, nhà cửa, tương lai. Đó là hạnh phúc giản đơn mà nó vô cùng trân quý.

>> Thiên thần trong đời thường

>> Kẹo dừa dính răng

Vài năm nữa hai mẹ con có đủ tiền để mua một căn chung cư giá rẻ ở ngoại thành không nhỉ?

Đó là một căn phòng rộng chừng mười lăm mét vuông mẹ thuê được từ một người quen với giá hời. Sàn nhà bày la liệt nào mì gói, sữa tươi, dầu, gạo, mắm muối… và một bàn máy khâu cũ rích. Cái bếp ga nhỏ xíu đặt trên tấm gỗ cập kênh, kế bên là kệ đựng chén bát. Cạnh bể nước ngầm là một khoảnh vuông nhỏ vừa đủ cho một người đứng tắm.

Hanh phuc

Nó nhớ những đêm hai mẹ con nằm rì rầm cho tới tảng sáng,

nói chuyện học hành, nhà cửa, tương lai...

Mọi thứ đều chật chội tới mức ngột ngạt, vậy mà ngày nào mẹ cũng ở đó: Nào sửa đồ cũ, bán hàng, nào nấu nướng, dọn dẹp, dặn nó cứ ở yên trên gác xép học hành; nhưng không quên thi thoảng gọi với lên:

- Mở cửa ra cho thoáng con ơi!

- Mở cửa ra cho sáng, con à!

Đôi lúc nó nghe loáng thoáng mẹ nói chuyện với mấy anh chị sinh viên ra vào mua hàng, sửa quần áo. "Ừ, năm nay lớp Mười Hai. Cũng vất vả con nhỉ!".

Cuối tháng Bảy, các trường Đại học rục rịch công bố điểm, nó cố tỏ ra bình thản khi nhìn mẹ cứ nhấp nhổm không yên. Mấy anh chị khách quen liên tục hỏi điểm chác của nó. Mẹ ậm ừ, hai mắt thoáng ánh lên tia hi vọng…

Vậy mà nó thi rớt. Thiếu hẳn ba điểm rưỡi. Nó ra vào ngác ngơ, bữa ăn cũng lơ đễnh uể oải. Mẹ nén tiếng thở dài, lấy giọng tươi cười:

- Về quê vài bữa chơi cho khuây khỏa. Năm nay không đậu thì sang năm. Lo gì!

Nó nhìn mấy đồng bạc lẻ mà ứa nước mắt. Mẹ vỗ vai động viên, đưa cho nó túi đồ đã sắp sẵn.

Buổi tối ở quê yên ắng. Nằm trằn trọc, nó nhớ tiếng máy khâu lạch cạch rồi lừng khừng nhớ căn gác nhỏ mùa đông gió lùa qua khe cửa lạnh cắt da, mùa hè oi nồng tối ngủ phải lấy màn dấp nước cho bớt nực. Nó nhớ những đêm hai mẹ con nằm rì rầm cho tới tảng sáng, nói chuyện học hành, nhà cửa, tương lai. Nó nhớ những điều giản đơn nhưng sao với nó lại hạnh phúc vô cùng. Vài năm nữa hai mẹ con có đủ tiền để mua một căn chung cư giá rẻ ở ngoại thành không nhỉ? Vài năm, chao ôi là xa!

Hanh phuc

Trong cơn mơ, nó thấy gió nhè nhẹ thổi tung hai tấm rèm cửa sặc sỡ,

để nắng chan hòa trên những bông hoa li ti....

Nó trở mình, mong trời sáng mau mau để về lại thành phố. Nó sẽ đập ống heo mua vải hoa để mẹ may rèm cửa, mua giấy dán tường, lại cả một cái bình hoa bằng gốm. Rồi nó sẽ hì hụi treo rèm, dán giấy, cắm một bình hoa cúc chi tươi tắn đặt trên bàn học. Mẹ sẽ ngó nghiêng mà xuýt xoa: “Chà chà, nom rực rỡ là!”. Nó nhận ra hạnh phúc giản đơn chính là những điều nhỏ nhặt hằng ngày mà nó phải trân quý chúng.

Trong cơn mơ, nó thấy gió nhè nhẹ thổi tung hai tấm rèm cửa sặc sỡ, để nắng chan hòa trên những bông hoa li ti. Và nó ngồi bên cửa sổ, nắn nót những dòng đầu tiên trên cuốn vở mới: “Tất cả lại từ đầu”.

Nguồn:hoahoctro